JSP Page
Xin chào thuê bao
PHAI MANH
 
Gia đình  
 
  Các con cứ về ngày nào, ngày ấy là Tết!  
 
22/02/2018
 

 

Đẹp xin chia sẻ tâm sự của hai mẹ con chị Phan Hồ Điệp và Đỗ Nhật Nam. Những dòng chị Phan Hồ Điệp viết cho “nỗi nhớ” quê mẹ cũng giống như tâm tư của Nam gửi trong những câu thơ còn nhiều nét ngây ngô về cho gia đình từ nước Mỹ xa xôi. Những tâm tình ấy cho thấy, “làm mẫu” chính là cách dạy hơn bất cứ phương pháp nào.

Chị Phan Hồ Điệp: Tết và những điều kỳ diệu, non tơ

“Mình gọi điện cho mẹ: Mẹ ơi, con vào mẹ tuần này, Tết con không vào được mẹ ạ.

Mẹ bảo: Không sao, không sao. Rồi nghe tiếng bố ở ngoài vọng vào: Cứ các con vào ngày nào, ngày ấy là Tết của bố mẹ.

Điện thoại vẫn giữ, nước mắt rơi ấm qua kẽ ngón tay.Bố mẹ lúc nào cũng thế, chẳng bao giờ “bắt khoan bắt nhặt”.Về đến nhà bố mẹ, bước chân qua cửa là sống đời thảnh thơi. Thấy thành phố như thiếp ngủ trong nắng nôi và ồn ào.

Mẹ sẽ nấu xôi thơm ấm cả gian bếp nhỏ. Ngày bé, mỗi độ giao thừa, mẹ hay nấu xôi chè hoa cau. Chỉ cần thấy bát chè lấm tấm hạt đỗ xanh lắc rắc là thấy cả mưa phùn ướt át, thấy ngoài đường phơi phới hơi xuân và lại nghĩ chẳng mấy nữa mà hoa bưởi rụng.

Đêm giao thừa, mẹ hay đứng trong bếp để làm mứt gừng. Mấy anh chị em sau một chiều nháo nhác loăng quăng đã nhón chân đi chơi đâu đó. Đi chơi với bạn nhưng vẫn không quên “kí kết miệng” với bố mẹ là giờ đó, giờ đó con sẽ về. Thế là quáng quàng vù đi trong gió lạnh bời bời đêm tất niên với hơi mưa nhẹ như sương mà êm mềm như má. Cái rét mướt của những đêm giao thừa làm người ta dùng dằng thương nhớ. Muốn chậm lại một tí để cầm vào cái ngón tay sương giá của người bên cạnh, lại muốn nhanh về để hít hà mùi gừng, mùi chè quyện đặc ngất ngây.

Rồi cả nhà sẽ ngồi quây quần bên mâm cúng trung thiên. Không ai ăn cả nhưng vẫn xuýt xoa chả biết vì lạnh, vì vui hay vì ngon. Cái xuýt xoa đủ để kéo cả nhà ngồi gần nhau thêm chút nữa, chút nữa. Mình là con gái út nên bố mẹ nói thương nhất. Anh cả hay đi học xa nhà, bố mẹ nói thương nhất. Chị gái giữa phải cáng đáng nhiều công việc, bố mẹ nói thương nhất. Thế là ba anh em đều vui với vị trí “thương nhất” của mình.

Rồi những “thương nhất” của bố mẹ lớn lên, xa thêm. Ngày Tết bây giờ chắc trong mơ cũng không còn lại cảnh bố mẹ và các con ngồi quanh một mâm với canh măng, với chè, với bát rau cần nấu. Hôm trước mình nói với bố Nam: Em thấy càng ngày vòng quay cuộc sống càng tách nhau xa ra, càng khiến người ta mong về ngày xưa cũ. Như em, chỉ mơ như ngày con còn ăn Tết ở nhà. Chẳng thấy bố Nam nói gì, chắc cũng buồn nhớ da diết.

May còn có những kỉ niệm xưa cũ mảnh mai dịu dàng như cọng cần mà thành cái cọc cho ta tìm về với những năm tháng cũ, những thương yêu. Bếp lửa. Bát canh chiều cuối năm. Đôi mắt đôn hậu của bố. Vết nẻ trên tay mẹ. Bờ sông ngày cả gió. Phố lên đèn. Và tiếng mẹ dặn cách nêm món xào… Những nỗi nhớ làm mình biết mình chưa bao giờ lớn đủ.

Nên trong những ngày đông rét mướt xa bố mẹ, mình cũng “nghi ngờ” những cách giáo dục của Nhật, của Pháp, của Mỹ… Bởi chẳng thấy bố mẹ đề ra quy tắc nào, cũng chả áp dụng phương pháp nào, nhưng các con lớn lên đứa nào đứa nấy thương bố mẹ bằng tình thương “nguyên ủy”, cũng không làm gì sai để bố mẹ phải lo. Thế là đủ rồi. Bố mẹ đã dạy bằng chính cuộc đời, bằng những nắm níu, bằng những bữa ăn, bằng những quây quần. Vậy mình hiểu rồi, “làm mẫu” chính là cách dạy hơn bất cứ phương pháp nào.

Và mình cũng nghĩ khi con còn thơ ấu, gieo được kỉ niệm êm đềm nào cho con thì hãy nên làm. Biết đâu cái sum vầy ngồi gói bánh chưng cạnh nhau, mặc tấm áo mới đi thăm họ hàng ngày Tết, cùng bố thắp nén hương trên ban thờ tiên tổ… chẳng thành những điều kì diệu, thành nỗi nhớ non tơ, thành chút men thơ để lung linh trong các cô bé, cậu bé khát khao về những ngày chưa sống.

Tết hỏi mình có thiếu gì không? Không, không thiếu gì cả mà lại thiếu rất nhiều…!

Đỗ Nhật Nam: Mùa xuân là nhà

“Có bông hoa anh đào

Khuyên tròn trong gió liệng

Chầm chậm trôi trong nắng

Nhắc em về mùa xuân

Mùa xuân bên mái hiên

Chắc hồng nhà đã nở

Mẹ chắc mua thêm quất

Đã thêm nhiều rau xanh

Canh cần hay canh măng

Luộc gà hay nấu miến

Mua chanh, hành riềng tỏi

Hay mùi già nấu thơm?

Bố đã lên thắp hương

Khấn to như là hát

Sở nguyện cầu như ý

Cả năm an khang hòa

Rồi bố sẽ hát ca

Dọn nhà như “động đất”

Cứ cái nào cũng cất

Để mẹ đi tìm hoài

Trong ngập tràn nắng mai

Mùa xuân dìu dặt bước

Thơm mùi thơm mứt tết

Thơm mùi thơm hoa đào

Ngỡ như đầy trời sao

Mùa xuân ngời lấp lánh

Khép lại nào gian khó

Khép lại nào buồn đau

Nỗi buồn sẽ qua mau

Tình yêu tràn mặt đất

Trong mưa xuân ấm áp

Dâng lộc xuân đầy trời

Bố thấy đời là thơ

Mẹ thấy đời là ngọt

Khoác cho lòng áo mới

Ru tình thêm nồng nàn

Mùa xuân mở sang trang

Hồng hào thêm mơ ước

Em bên này chợt hát

Xuân ơi xuân… là nhà…"

Bài: Hải Khôi (tổng hợp) Ảnh: TL
(theo Đẹp)

 

  Xem thêm    
  Phan Hiển: “Trước đây tôi sợ làm bố lắm…”
 
 
Gia đình 20/06/2018
 

  Lòng hiếu thảo của con – món quà lớn nhất đời cha mẹ
 
 
Gia đình 21/05/2018
 

  Ca sĩ Trương Quỳnh Anh: “Tôi luôn tôn trọng quan điểm của con”
 
 
Gia đình 14/05/2018
 

  Triệu Hồng Anh: “Tôi không phải típ phụ nữ hết giờ làm là về nhà nấu cơm, chờ chồng”
 
 
Gia đình 09/05/2018
 

  Giúp con trở thành nhà lãnh đạo tài ba bằng chỉ số yêu thương
 
 
Gia đình 07/05/2018
 

JSP Page
  Tin Hot Hotgirl  

  Thể thao Yêu & Sống  

  Giải trí Công nghệ  

  Xe Đam mê  

  Phong độ Sự nghiệp  

  Khỏe & Mạnh Mua sắm  

  Hài hước Tâm linh kỳ bí  

  Video
Bản quyền thuộc VinaPhone 2016
Bản quyền Nội dung thuộc LeMedia